Điệp Viên bí danh 008 icon

Tải game Điệp Viên bí danh 008

Một chiều thứ Bảy mưa như trút nước, cái Linh đùng đùng gõ của nhà tôi. Người nó lướt thướt nước mưa, còn mặt mũi có vẻ rất căng thẳng thì thầm vào tai tôi một bí mật khủng khiếp. "Tao vừa nhìn thấy bố mày đi cùng một cô rất trẻ vào quán cà phê Yêu là cưới trên đường Hai Bà Trưng. Cô kia khoác tay bố mày trông tình cảm lắm!. Tôi buông cuốn truyện, trố mắt nhìn con bạn. Gương mặt nó không có vẻ gì là đùa cợt cả.

- Chẳng phải mày bị cận 8 đi-ốp sao? Biết đâu chỉ là người giống người?

- Nhầm thế quái nào được! Bố mày mặc áo sơ mi kẻ caro trắng xanh và quần tây đen, đi giày da màu nâu. Tao còn nhìn thấy cả biển số xe nữa. - Cái Linh nhấp một ngụm nước để lấy hơi.

Tôi thả phịch người trên ghế. Đúng là bộ đồ bố tôi vừa mặc khi ra khỏi nhà vào sáng nay. Dù đã xem Sky fall, nhưng thề có con thạch sùng đang tặc lưỡi trên trần nhà, bây giờ tôi mới hiểu cảm giác bầu trời đang sụp đổ. Cái Linh không nói gì thêm. Nó ngó mông lung ra ô cửa sổ trắng xóa nước mưa, giọng trầm tư như một nhà hiền triết:

- Mọi chuyện đều có khả năng xảy ra mà không một ai có thể lường trước được.

Quay sang thấy tôi vẫn hóa đá, nó mới dịu giọng:

- Giờ mày tính thế nào?

- Mày có nhìn thấy rõ mặt người phụ nữ ấy không?

- Không. Cô ấy quay mặt vào phía trong.

- Ít ra cũng phai có một chút thông tin về ngoại hình chứ?

- À. Tóc đen uốn nhẹ. Khá cao và mảnh dẻ. Có vẻ trẻ hơn mẹ mày.

Tôi lục lại trĩ nhớ. Bố mẹ tôi không có nhiều bạn, nếu có thị cũng toàn là các bác tầm U50. Xưa nay, bố tôi vốn ít giao du với người lạ. Lên mạng làm quen càng không thể vì bố tôi cực kỳ low-tech. Với lại, nhà cò hai cái máy tính thì hai chị em tôi đã độc chiếm luôn rồi.

- Có lẽ là đồng nghiệp. Cơ quan bố tao vừa tuyển thêm nhân sự mới. - Tôi chợt nhớ trong bữa tối cuối tuần trước, bố vui miệng khoe với cả nhà về hai cô nhân viên mới chuyển về phòng in ấn.

- Mày nhớ để ý thời gian bố ra ngoài. Rồi sau giờ làm, bố mày có về đúng giờ không. Nếu có dấu hiệu khả nghi, hãy lén kiểm tra điện thoại. Đừng bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nào. - Cái Linh dặn tôi.

Đó là một buổi chiều dài lê thê và ảm đạm. Cơn mưa dai dẳng càng khiến cho tâm trạng của tôi thêm não nề. Dù câu chuyện của cái linh chưa được tôi kiểm chúng. Dù nếu có chuyện đó xảy ra thật, thì tất cả cũng chỉ dừng lại ở cái "khoác tay tình cảm" ngay trước của quán cà phê, chưa nói lên được điều gì khủng khiếp kiểu như bố tôi đang bị "say nắng" hay "ngoại tình". Thêm nữa, trước giờ, bố tôi vẫn được các bác, các cô, các chị lẫn các ông bố trong khu phố tình chọn là người đàn ông mẫu mực của gia đình: Không rượu chè, không thuốc lá, không đi sớm về khuya, không to tiếng với vợ con (thậm chí ngay cả con Tony nhà tôi cũng chưa một lần bị bố cho ăn mắng). Bố tôi là người đàn ông sáng nào cũng huýt sáo nấu bữa sáng cho cả nhà, sẵn sàng xách giỏ đi chợ nếu vợ có việc bận đột xuất hay cảm thấy hơi mệt. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để tôi xóa tan mọi nghi ngờ bố có người phụ nữ khác ngoài mẹ. Nhưng niềm tin trong tôi, lập tức bị dập tắt khi cái Linh, một lần nữa, khẳng định chân lý "Mọi chuyên đều có khả năng xảy ra mà không một ai có thể lường trước được" :

- Kể mày nghe,cô chú kia ở ngay kế nhà tao, hiền ơi là hiền í. Cứ làm xong là chú về nhà cơm nước giúp vợ, rồi cho con ăn. Thế mà đùng một cái, chú ấy li dị vợ để lấy một cô làm cùng cơ quan, trẻ cực. Vẻ ngoài êm đềm đôi khi chỉ là cái vỏ bọc hoàn hảo để che đậy nhũng bất ổn bên trong, kiểu như "sóng ở đáy sông" í.

Tiễn cái Linh ra cổng, tôi ngồi một mình trong phòng, bình tĩnh rà soát lại tất cả nhũng biểu hiện đáng ngờ của bố trong thời gian gần đây. Chẳng có bất cớ manh mối nào. Bố tôi vẫn thế. 6 giờ sáng dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, sau đó đi làm và trở về nhà lúc 5 giờ chiều. Hi
hữu lắm bố mới ra ngoài vào buổi tối. Cũng chẳng phải cà phê cà pháo với ai. Bố bận nguyên áo ba lỗ và quần đùi sang nhà chú Khương làm vài ván cờ giải trí. Nhưng chắc cái Linh không nhìn nhầm. Thế thỉ, đã có chuyện gỉ xảy ra? Cô nào lại tự nhiên khoác tay bố tình cảm thế? Mà bố lại cứ để nguyên. Rồi tôi nghĩ đến mẹ. Đún lúc ấy thỉ có tiếng lạch cạch mở khóa dưới nhà. Bố mẹ vừa về. Tiếng mẹ xôn xao:

- Đỡ cho em cái túi gạo.

- Đưa cả thịt gà với bí đỏ đây cho anh.

Tôi ra ban công ngó xuống. Cục đá vô hình đè nặng trên ngực từ sáng như nhẹ đi phân nủa. "Hai anh chị" vẫn “tình" thế cơ mà. Bữa tối, tôi buột miệng hỏi mẹ:

- Hình như lâu lắm rồi mẹ chưa đi spa với làm tóc nhờ?

- ờ. - Mẹ gắp một miếng cánh gà bỏ vào bát tôi.

- Hay là 20 tháng 10 tới...

- Bố vừa mua tặng mẹ phiếu làm tóc với đi spa rồi. Mua cái khác đi con gái! - Mẹ tủm tỉm.

Tôi nhìn bố, cố gắng để không bỏ qua bất cứ một biểu hiện nhỏ nào trên gương mặt của người đàn ông mẫu mực nhất khu phố. Thấy tôi nhìn hơi lâu, bố chợt dừng đũa, hỏi:

- Sao? Ấm ức chuyện gì à?

- ơ. Chứ còn gì. Bố mua quà tặng mẹ trước mà không nói với con.

- Có cô cùng cơ quan tư vấn, lại trúng đợt khuyến mãi, thấy tiện nên bố mua luôn.

- Cái cô nhân viên mới chuyển về phòng bố í ạ? - Tôi giật mình.

Mẹ vẫn vui vẻ gắp thức ăn vào bát bố. Bố vẫn bình thản nói chuyện mưa gió bão bùng, rồi triều cường, cả dịch đau mắt đỏ. Duy chỉ có mình tôi là hoang mang tột độ. Thế rồi, chợt nhớ tới lời dặn ban sáng của cái Linh, tôi kiên nhẫn chờ tới lúc mẹ xuống bếp dọn dẹp, còn bố thì sang nhà chú Khương đánh cờ. Điện thoại của bố đang nằm ngoan ngoãn trên bàn uống nước. Thật may, bố tôi chẳng để mã khóa bao giờ. Tôi kiểm tra thật nhanh các cuộc gọi đi và đến, cả hộp tin nhắn. Nhưng ngoài tin nhắn của mẹ, kiểu "1 bó rau muống, 3 lạng tép đồng, nửa cân chanh", "10 kg gạo, hạt nêm, kem đánh răng", "Hôm nay nấu cơm tối nhé” thì còn lại toàn là tin quảng cáo nhạc chuông nhạc chờ, tin rao bản sim số đẹp, tin khuyến mãi... Tôi chợt hiểu tại sao cả tháng bố chỉ dùng card 50 nghìn đồng mà tài khoản có khi vẫn chua hết. Với tâm trạng cực kỳ phấn khởi, tôi bắn tin cho cái Linh. Nghe xong, con bạn đủng đỉnh phán:

- Hoặc bố mày đã xóa sạch tin nhắn (đến nỗi ấy ư?). Hoặc bố mày không thích nhắn tin mà chỉ thích tâm sự.

- Hoặc là bố tao với cái cô tóc uốn gì đó chả có mối liên hệ mật thiết nào. Biết đâu hôm ấy cả phòng dắt díu nhau đi cà phê, và cô kia chỉ khoác tay bố tao một tí cho tình cảm?

- Tao cũng chỉ mong mọi chuyện đơn giản thế, nhưng mày cứ thử theo dõi thêm một thời gian nữa xem sao.

Mọi chuyện lắng đi được vài ngày, một buổi sáng cuối tuần, tôi thấy bố ăn vận chỉnh tề và dắt xe ra khỏi nhà từ rất sớm. Linh tính mách bảo có điều gì đó bất ổn, tôi vớ vội áo khoác, len lén dắt xe bám theo. Chiếc xe cub của bố chạy châm rì nên tôi theo đuôi cũng không quá vất vả. Rồi bố đột ngột dừng lại trước cửa một quán cà phê được décor khá ấn tượng trên đường Phan Đinh Phùng, tim tôi quặn lại. Lúc đó, tôi mới bắt đầu tin vào những giả thiết của cái Linh. Đợi bố vào trong được chừng năm phút, tôi mới lặng lẽ gửi xe ở một quán nước mía gần (ấy rồi cẩn trọng bước vào. Tôi hồi hộp tới mức quên béng không gọi điện báo cho cái Linh. Trong những tình huống khẩn cấp, nó luôn là đứa đưa ra những lời khuyên hữu ích nhất, kiểu quan sát thế nào, chọn cho ngồi ra sao, lúc nào thì nên xuất hiện, và khi xuất hiện thì cần nói những gì...

Tôi chọn một chỗ ngồi khuất, nép sau giàn tigon. Không khó để tìm ra bố, vì giọng nói khàn đặc trưng không thể lẫn đi đâu được. Bố tôi ngồi cùng ba người nữa, Hai già, một trẻ. Tôi nhận ra ngay người phụ nữ mà cái Linh miêu tả. Cô ấy, không, trẻ thế kia chắc tôi phải gọi là chị, khá đẹp. Chị ấy ngồi ngay bên cạnh bố,
khuấy tan ly cà phê sữa đá cho bố, thái độ rất ân cần. Tôi ngồi quan sát được mười lăm phút thi bỗng điếng người khi nhìn thấy chị kia đưa tay quàng vai bố tôi rất thân mật. Bố cũng chẳng có vẻ gì là ngượng ngùng hay có ý định phản kháng cả. Tôi gọi ngay cho cái Linh, giọng lạc đi: "Tao đang ngồi ngay truớc mặt họ. Tao phải làm gì?". Cái Linh cũng chết lặng, rồi nó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Tiếp tục theo dõi. Đừng nóng vội. Nhắn địa chỉ đi, tao tới ngay!". Tôi hấp tấp soạn tin nhắn, trong đầu quay cuồng đủ thứ suy nghĩ tồi tệ. Không còn là những giả thiết mơ hồ nữa. Rõ ràng bố có người phụ nữ khác. Mọi thứ trong tôi sụp đổ hoàn toàn.

Cái Linh tới khi nước mắt tôi đang mấp mé chực rơi. Tôi nhìn nó mà không thốt lên được câu nào. Người tôi mềm oặt như cọng bún "chiều. Giọng tôi lạc đi:

- Thôi, tao về. Làm ầm lên cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, lại mất mặt. Tao sẽ nói chuyện này với bố sau.

- Điên à? Đã tới nước này rồi thì cứ ngồi lại. Mày không nói, để tí nữa tao nói.
Cái Linh nói to tới mức có mấy người ngồi gần đấy quay lại nhìn hai đứa tôi tò mò. Ở bàn bên kia, giọng bố vẫn sang sảng.

- Nãy giờ bọn họ nói những gì? - Cái Linh thì thào.

- Tao rối quá nên có nghe được gì đâu.

Rồi tôi ra hiệu cho con bạn im lặng. Hai đứa dỏng tai lên nghe ngóng. Lát sau, cái Linh kéo tay tôi, chỉ về phía bàn bên ấy, ú ớ.

- Nhìn kìa!

Thì ra, chị kia lại đưa tay quàng vai bố. Sự giận dữ không còn, tôi chỉ cảm thấy ề chề vì xấu hổ. Đúng lúc tôi muốn bỏ lại tất cả để ra về thì chị kia bất ngờ quay sang bố tôi, giọng rộn rang: "Bố cạo tay thật! Bọn con xin chừa, lần sau không dám qua mặt tiền bối nữa!”. Cái Linh và tôi, bốn mắt nhỉn nhau. Rồi con bạn thân toét miệng cười. Tôi cũng không nhịn được cười. Hai đứa buồn cười tới mức phải thi nhau bịt miệng lại.

- Tao xin lỗi vì tưởng tượng hơi quá đà! - Cái Linh vừa đạp xe vừa nói ríu rít bên cạnh.

- Vẽ chuyện! Mày vừa trả tiền nước cho tao rồi còn gì.

Tới ngã tư, bọn tôi rẽ sang hai huớng. Tôi còn quên chưa cảm ơn cái Linh vì nó đã cố gắng giữ chân tôi lại đến phút cuối cùng, để tôi,nhận ra người đàn ông mẫu mực của gia đình chẳng có bất cứ một mối quan hệ đáng ngờ nào cả Tôi phi như bay về nhà, cảm giác phơi phới như đi dưới bầu trời sau cơn mưa. Đúng lúc ấy có chiếc cub màu xanh lùn tè quen thuộc chạy rè rè đi lên, và giọng nói khàn khàn đặc trưng quen thuộc vang lên ngay bên cạnh:

- Đi đâu thế con gái? Rẽ qua chợ mua thúc ăn với bố một tí rồi về, nhé!

- Vânggg!!!

Tôi ngồi sau xe bố. Một tay bố lái xe, tay kia bố giữ cho chiếc xe đạp chay song song bên cạnh.

- Bố vừa đi đâu về thế?

- Đi cà phê với lính mới trong công ty. Lâu lâu cũng phải ra ngoài ngoại giao một tí cho trẻ lại, con gái nhờ!!!!
  1  
Từ khóa: Điệp Viên bí danh 008
Cùng chuyên mục
Ngôi sao đậu trên nóc nhà icon

Ngôi sao đậu trên nóc nhà

Ngôi sao đậu trên nóc nhà

37
Bức thư tình của ông nội icon

Bức thư tình của ông nội

Bức thư tình của ông nội

39
Phía sau anh là Mặt Trời icon

Phía sau anh là Mặt Trời

Phía sau anh là Mặt Trời

39
Nước mắt của thằng hề icon

Nước mắt của thằng hề

Nước mắt của thằng hề

34
Đi về hướng trái tim icon

Đi về hướng trái tim

Đi về hướng trái tim

21
Từ khóa: yêu người yêu bạn thân (3) challenger players (3) montage (2) bac my (2) ad carry (2) đừng vội phán xét ai! (1) đừng chạm vào mông tôi! (1) điệp viên bí danh 008 (1) đi về hướng trái tim (1) ông chồng què - bà vợ mù đi dự đám cưới (1) âm thanh của hạnh phúc (1) zed (1) yêu thương đi lạc (1) xin hạnh phúc đừng chạy quá xa... (1) unfriend any cũ! (1) tấm thẻ nhỏ (1) tình yêu chôn dưới cát (1) tsm bjergsen và những pha xử lý zed đỉnh cao (1) trung thu với tuổi thơ tôi (1) thời gian để yêu (1) tháng năm không ở lại (1) team solomid (1) tai game ban ca thu thanh (1) ta đã từng yêu nhau (1) svenskeren (1) spirit (1) skt t1 faker master yi and ssg stitch corki lol soloq highlights (1) scout (1) sanspareil (1) rush (1) piglet (1) phía sau anh là mặt trời (1) nụ hôn dã quỳ (1) nước mắt của thằng hề (1) những pha xử lí rush đỉnh cao trong năm 2015 (1) người hùng đụn cát (1) người em yêu nhất? (1) ngôi sao đậu trên nóc nhà (1) mở màn kos 17h ngày 12-01 bm đại chiến bkt (1) mùa đông này lạnh lắm (1)
HTML hit counter - Quick-counter.net